Ngậm Ngùi

Mỗi sớm mai hồng hạt nắng vương

   Người qua kẻ lại khắp bên đường

    Riêng ta lặng lẽ ngồi suy nghĩ

    Biết gởi cho ai một nỗi buồn.

   Thôi gởi vào đây những dòng thơ

    Tiếc thương kỷ niệm đã xa mờ

    Bỏ ta cô độc theo ngày tháng

     Còn biết ai đâu để đợi chờ.

Ta đếm thời gian trong lặng lẽ

  Gởi thầm một chúc duyên tình thôi

    Mai kia không biết ai còn nhớ

   Hay chỉ mình ta với ngậm ngùi...